TRUYEN LES CAM DONG LANG MANG

Trong diễn bầy bản thân chưa thấy gồm truyện này.Đọc qua cho doanh nghiệp cảm giác sâu lắng lắm.Mời mọi fan đọc demo nha.Thanks


*

Phần 1Ngày bắt đầu ban đầu cùng với đầy đủ gì tinh khôi, xuất xắc diệu duy nhất.

Bạn đang xem: Truyen les cam dong lang mang

Ánh nắng nóng chiếu thẳng qua hàng cây, kẽ lá, len lõi vào ô cửa sổ thức tỉnh một cục cưng cùng với niềm vui bùng cháy rực rỡ kính chào nắng và nóng sớm mai. “Thiên thần” không phải bởi sắc đẹp bên phía ngoài, chưa hẳn do bề ngoài bóc lửa mà “cục cưng tự trái tim”, một ánh nhìn thiệt đẹp nhất, một thú vui điệu đà, một các giọng nói trìu quí, vồ cập đầy ấm áp… Trong tòa nhà trọ bé xíu nhỏ Nàng vươn vai, mngơi nghỉ toan hành lang cửa số tận hưởng giây phút ngọt ngào nhưng thượng đế ban tặng kèm.-Bắt đầu thôi!!Hôm nay là ngày đầu tiên người vợ lao vào cánh cửa Đại Học, bạn chúc mừng nữ là vị sơ sinh hoạt thánh con đường, là tthấp mồ côi ko vị trí nương tựa… phái nữ sử dụng nghị lực, sử dụng sự lạc quan, yêu đời nhằm bước tiếp bên trên tuyến phố học vấn. Là ai ư!? Nàng là một trong những cánh “hoa dại” ven đường mà lại sức sinh sống thật mãnh liệt, không gì rất có thể dặp tắt được lòng tin vào ngày mai tươi sáng từ bỏ vị trí cô gái. Nàng cho trường với cái xe đạp củ mèm vừa mua tại 1 hiệu nắm đồ gia dụng với mức giá trị chưa được 200 ndở hơi nhưng lại sẽ là gia tài đáng giá nhất của thanh nữ hiện nay. Lật đật giẫm xe cộ hơn khoảng 30 phút bắt đầu đi học, trường gì ư?! “Đại Học Ngoại Thương”, một ngôi trường Đại Học tất cả tiếng ở TP này. Không các bởi vì chất lượng đào tạo và huấn luyện hơn nữa do sinch viên của trường đa phần những là bé gia đình tương đối mang. Còn cô bé chỉ cần “ttốt mồ côi”, chi phí đâu chị em đóng học phí ư?! Là bởi sự cố gắng tiếp thu kiến thức để đưa học bổng toàn phần với đôi bàn tay làm việc không mệt mỏi. Đáng nể không?! lúc thiếu nữ là Thủ Khoa của ngôi trường năm nay cùng với tổng cộng điểm là “30”. Nàng đang đứng trước cổng ngôi trường, khu vực nhưng mà mỗi đêm chiêm bao nữ phần nhiều mong muốn thấy nó.

Xem thêm:

Đang nghĩ về số đông lắp thêm có một ai đó va đụng rất mạnh vào thiếu nữ làm đàn bà ngả xuống khu đất thuộc mẫu xe cộ.-Không thấy đường hả?! Không vào thì nhằm tín đồ ta vào chứ?! – Tiếng nói xuất phát điểm từ một thiếu nữ.-Cô nói gì?! Ai ko thấy mặt đường là cô va vào tôi Nhiều hơn Khủng giọng hả?! đo đắn xin lỗi sao?! – Người đàn bà vực lên phủi bụi trên fan nhưng mà đã và đang lắm lem cái áo đồng phục bắt đầu cô vẫn mặt-Là cô cản đường tôi! Người xin lỗi buộc phải là cô chứ?!-Nói vậy cơ mà nghe được hả?! Cô xin lỗi không?!-Không! Tôi không tồn tại lỗi! fan xin lỗi là cô!-Đã không đúng Nhiều hơn bự giọng ngang ngược…-Con tinh ranh này…-Cô nói ai là con nhãi?!-Ăn khoác ráng cơ không là nhỏ tinh ranh chứ bé gì?!-Cô giỏi lắm sao?! Đi học tập chđọng đâu phải làm cho lễ cưới… ăn mặc chẳng như thể ai! – Nàng nhìn vào người trước mặt “bụi” không thể tưởng.-Mặc kệ tôi, không có cô ganh ghẻ sao?!-Không tranh cãi xung đột cùng với cô nữa, xem nhỏng tôi kém nhẹm may mắn…-Khoan vẫn, cô bắt buộc xin lỗi tôi!!-…. – Cô xem nlỗi ko nghe thấy gì khoác mang đến cô nàng ckhô cứng chua tê dặm chân khó tính.-Cô hóng đó! – Một lời hăm dọa.Sau rất nhiều lời phát biểu của Hiệu Trưởng, khách hàng mời… nhằm kính chào đân oán tân sinch viên đến phần trao học bổng đến Thủ Khoa trường trong năm này.-Xin mời bạn Trần Minc Thùy lên thừa nhận học tập bổng toàn phần của ngôi trường trong năm này giành cho Thủ Khoa với số điểm tuyệt vời nhất với Kính mời thầy hiệu trưởng trường lên trao học tập bổng cho chính mình. – Tiếng của MC.Mọi người đang mong chờ coi Thủ Khoa của ngôi trường trong năm này là ai?! Nàng bước đi sảnh khấu trước hầu hết góc nhìn trầm trồ do số điểm hoàn hảo nhưng mà thiếu nữ đã đạt được trong kì thi vừa rồi tuy vậy cũng chẳng ít kẻ trề môi, chê bai.-Là cô ta… Đáng ghét!! – Tiếng một bạn Khi nhận thấy cô gái trên Sảnh khấu.-Chúc mừng em! – Thầy hiệu trưởng hợp tác trao đàn bà bằng khen, học bổng cùng một đóa hoa.Mọi fan vổ tay khi trao phần thưởng trọn được mang đến bạn nữ.-Cảm ơn Thầy với bạn Trần Minh Thùy với sau đó là nhị Á Khoa của ngôi trường với 29,5 điểm dành được là bạn Lâm Anh Hào và các bạn Nguyễn Phương thơm. Mời ông Nguyễn Bá Tùng thay mặt đại diện phụ huynh học viên Trường lên trao phần thưởng trọn, bằng khen và hoa mang lại đôi bạn trẻ. – Giọng MC vang lên.-Sao không giống xa thế?! Lúc nãy ăn mặc chẳng như thể ai tiếng lại…?! – Nàng bắt gặp tín đồ đụng bản thân khi nãy là 1 trong những vào hai Á khoa.-Cảm ơn ông với hai bạn!! Sau đây là phần văn nghệ của chúng ta khóa trước dành khuyến mãi cho những Tân Sinch Viên cùng hội trại thường niên của ngôi trường. Mời chúng ta trải nghiệm.Cuối thuộc buổi lễ cũng kết thúc. Nàng đi mang lại để mang xe cộ ra về thì gặp buộc phải “oan gia” vào sáng nay. Nàng chỉ quan sát người đối diện hờ hửng rồi bước tiếp.-Cô đui mù hả?! – Một câu quen thuộc.-……. – Xem như không bắt gặp.-Bị câm hay điếc hả?!-……… - Vẫn ko mlàm việc lời.-Cô… - Tức về tối đến tột bậc.-……… - Nàng vẫn bình thản.-Tôi không cho cô đi! – Người ấy giữ xe Nàng lại.-Cô chớ vô lí quá! Cô mong gì?! – Nàng ko nhịn được nữa.-Xin lỗi tôi!! –Dứt khoát-Cô mắc bệnh hoang tưởng hả?! người dân có lỗi là cô chđọng không phải tôi!!-Cô… -Máu vẫn dơ lên não-Muốn tấn công tôi sao?!-Cô…-Cô test chạm vào tôi xem?! Tôi không phong phú bởi cô cơ mà cũng chẳng dễ bị người ta doạ đâu! –Nàng không vừa.-Cô…-Hoặc cô để tôi đi hoặc tôi đã mời đảm bảo mang lại. – Nàng cứng rắn.-Cô… - Lại một đợt nữa Pmùi hương cần nuốt viên tức vào bạn, nhằm yên mang lại phái nữ đi.Nàng mỉm cười bước đi, để lại kia gương mặt chẳng giỏi ho gì?!-Hôm nay nếu không có bố mình tham dự, nhỏ rực rỡ này sẽ biết tay mình. – Phương tức tối đặp tay mạnh vào tường.Nàng ngây ngô hát vu vơ nhằm quên phần đường xa đầy căng thẳng nhằm về “nhà” rồi bổng nghĩ về tới fan lúc sáng.-Cũng xinc đấy chứ?!con bên giàu lại học tập xuất sắc cơ mà sao lại dữ giằn mang đến vậy… bạn gì cơ mà vô lí không Chịu nỗi… - phụ nữ phủ nhận cùng với hồ hết cân nhắc vừa rồi.