LẶNG YÊN NGHE TIẾNG MƯA RƠI

*
*
*
*
*
*
*
*

MƯA

Mưa rơi ướt lá Trầu khôngƯớt luôn cả chiếc khóm Hồng đã hoaNgười xa ta lại càng xa …Gió mây thổi bạt khu nhà ở yêu thương thương!


ĐPV

*
*

VƯƠNG

Ngọt ngào tiếng nói hôm quaCòn vương vãi theo mãi bạn xa phương trờiGió ru tình hải dương một đời …Em ru tình khúc 1 thời bên nhau!


ĐPV.

Bạn đang xem: Lặng yên nghe tiếng mưa rơi

*

NHỚ

Mưa mưa mãi tràn dưng nỗi nhớTháng năm lâu năm trnạp năng lượng trsinh sống tín đồ ơiSợi mưa giăng mắc cuộc sống …Cho bạn ủ dột rối bời trung ương tư!


ĐPV.

*

NHỚ 2

Núi cao điệp chập chồng trùngMây giăng mọi nẻo mịt mùng tình tôiCòn đâu lối cũ sánh đôi …Thuyền xa bến đỗ bồi hồi chiều buông!


ĐPV.

Xem thêm: 100+ Hình Ảnh Bát Phở Hà Nội Năm 2021 Ăn Là Ghiền, Phở Gia Truyền Bát Đàn Ở Quận Hoàn Kiếm, Hà Nội

*


Oct 28 – 2014

Lặng yên…

Đăng bởi Hải Anh

Tĩnh mịch thừa. Đã 2h30 sáng…

Ngồi 1 mình vào tối vắng, chỉ còn tiếng rao sản phẩm bóng gió dội về, lẫn cùng với giờ mịt mùng của côn trùng nhỏ kêu, đột nhiên tự dưng lắng tuồng như đó vọng lại đa số giai điệu trong ca khúc “Lặng Yên” của Thùy Chi. Ồ, giọng ca domain authority diết mang lại nao lòng ấy cứ ngày 1 rõ rệt, càng va gần hơn vào trái tyên cô liêu vắng lặng của em, cùng em cần yếu ngăn nổi số đông giọt nước đôi mắt chớ tràn mi…

Từng câu hát, nức nngơi nghỉ tương tự như phần lớn mũi klặng đâm vào trái tim nhức nhói của em. Những tưởng đa số thứ tương quan đến bạn bè vẫn đến chìm vào quên lãng thọ rồi. Thế cơ mà, chỉ cần một cái đụng khẽ thôi, hồ hết kí ức lại ùa về bâng khuâng, làm sao xóa, làm sao xóa hết đây anh?

Lặng lặng nghe tiếng mưa rơiLặng lặng giúp xem đêm trôiLặng lặng nghe giờ đồng hồ thsống dàiLặng im nghe xót xa trong tôi…

*

Có ai đó đã từng có lần nói: “Tình cảm nếu như biết ngừng đúng khi đã tránh khỏi đa số sai lạc. Cuộc đùa giả dụ biết ngừng đúng vào khi cũng tách đi vào dấu xe cộ cũ. Trái tyên ví như biết giới hạn đúng nhịp đang tránh mọi tổn thương”

bởi thế, hôm nay, với em lặng im chỉ dễ dàng là lắng nghe, nghe giờ đồng hồ mưa rơi lanh tanh, nghe bước đi thời gian vẫn ngày từng nhanh chóng trôi qua, nghe vào em giờ đồng hồ đêm nghêu ngán thnghỉ ngơi nhiều năm, nghe trái tlặng đầy xót xa không kìm chế được mà lại khẽ lnạp năng lượng dài số đông giọt nước mắt trong nhớ tiếc nuối, trong bẽ bàng, đắng cay…

Lặng lặng Khi anh nói phân tách tayLặng yên ổn nghe nước đôi mắt rơiLặng yên vào trận mưa buồnLặng yên ổn nghe nỗi cô đơn…

“Chia tay” – thật trở ngại cho cả nhì Lúc phải thổ lộ trường đoản cú đó, dường như không biết từng nào lần, em tưởng tượng cái ngày anh hững hờ nói cùng với em từ bỏ ấy, em đã hiên ngang nhưng mà đón nhận nó, đang gửi trả anh một niềm vui tươi vui duy nhất, sẽ buông lại một lời nói đầy cao thượng. Thế dẫu vậy, sự thật em lại chỉ biết yên lặng mà lại nghe anh nói, nhằm rồi do dự từ bỏ bao giờ, hầu như biểu cảm của em cđọng lặng im như thế, yên tĩnh khóc, yên lặng gặm nhấm nỗi đơn độc.

Thôi đành em đựng bước ra điThôi đành để xót xa riêng emThôi đành giữa phố fan đông vui…

Em sẽ quá mệt mỏi tuồn với cuộc sống này rồi anh à, mệt nhọc tuồi với hành trình độc bước của riêng bản thân. Bởi vì chưng lúc mệt, ai đang mang lại em bờ vai nhằm em nhờ vào, mang đến em vòng tay nhằm dìu em bước tiếp, đến em trái tlặng nhằm em nương náu vào im bình và quá qua phần đa tháng ngày giông bão. Chẳng tất cả ai cùng em đau xót nhận ra em cũng chẳng bắt buộc ai nữa.

Và em phân biệt rằng, đã tới lúc em rất cần phải tỉnh giấc hãng apple, cần phải biết chấp nhận sự thật, cần phải từ bỏ đứng vững bởi đôi chân của mình. Em sẽ lại sinh sống tiếp với rất nhiều ưu ái, ân đức nhỏ tuổi nhoi cơ mà cuộc đời ban mang lại, lại bước tiếp bên trên con phố kiếm tìm hạnh phúc, lại liên tiếp share để được sẻ chia, liên tiếp quyên tâm và để được quyên tâm, tiếp tục yêu thương tmùi hương để được thương thơm yêu… rồi lại mỉm cười phù hợp với thiết yếu bản thân cùng bước tiếp vì cuộc đời còn lâu năm, … không được cho phép em được dừng lại, được sống. Bởi trong tầm xung khắc “Nhìn anh chứa bước đi”, “Anh xa từ trần mờ giữa phố người”, em nhận ra rằng “Chuyện tình yêu chỉ với giấc mơ thôi”…

Phố đông vui sẽ vắng ngắt đi một bạn, vẫn thiếu hình láng một bàn tay rứa chặt trong tay chạy trong chiều mưa lành lạnh. Sẽ thiếu thốn tiếng mỉm cười cùng đã không đủ nhiều điều nữa cần thiết call thành tên.

Lặng yên nghe giờ mưa rơi.Lặng yên ổn nghe trái tlặng tôi.Lặng lặng nghe nước đôi mắt rơi.Lặng yên, để xót xa thôi…