Mình Muốn Bị Đánh Đòn Vào Mông Trần

Ký ức quá xa xôi đôi khi như đầy đủ mảng sương mù che phủ tâm trí nhưng mà ta chẳng sao nhớ hết. Đôi lúc nó thốt nhiên trở về như 1 cơn gió khẽ đẩy sương mù đi, hé một tia sáng làm cho ta đơ mình lưu giữ lại gần như thứ tưởng như đang ngủ vùi tồn tại sau lưng. Ký ức của tôi nhiều khi trở về mộng mị trong giấc ngủ, vào những bước đi lơ đễnh cuối buổi chiều tản bộ công viên; như người khách đến tự nhiên khi mà rất nhiều vòng xoáy của cuộc sống bận bịu ngoài cơ vô tình quên ko cuốn tôi vào đó. Phần đa ký ức về thời niên thiếu với trong đó luôn hiện lên hình ảnh một người bọn ông trung niên với tầm vóc khắc khổ quen thuộc. Đó là thầy giáo của tôi.Bạn sẽ xem: nằm sấp đánh đòn vào mông è
*

làng tôi nằm gần bến bãi bồi nơi dòng sông Hồng tan qua. Phía bên trái là số đông cánh đồng rộng mênh mông, cứ nối sát nhau nhưng trải dài tít tắp. Mùa gặt qua rồi, những cánh đồng trơ nơi bắt đầu rạ, khoác lên mình chiếc áo nâu rất gần gũi thấm mặn những giọt mồ hôi của bà, của mẹ. Phía bên đề xuất là bãi bồi, hầu hết mùa nước cạn xanh lè những bến bãi mía béo mạp, xanh mướt mắt; gió thổi về xào xạc những cái lá lâu năm như đoàn quân đang múa kiếm. Nắng nóng trên sông che lóa ánh vàng. Xóm tôi nằm một trong những ruộng đồng, xung quanh năm thấy gió thổi qua nhà, vi vu tiếng những nhỏ diều sáo. Xóm nghèo cơ mà yên bình, tiếng kê gáy trưa bên dậu mùng tơi cũng yên ổn ả, mộng mị ru ta vào giấc ngủ. Tôi bự lên quen thuộc với cái gió sông đuối rượi, với phần đa mùi ngô, hương thơm lúa phơi thơm phức bên dưới sân, với con sông chảy qua làng thuộc muôn trò đùa của con trẻ nhỏ. Tôi nổi tiếng là đứa nghịch ngợm, toàn gần như trò tai quái, không tự sợ hãi mình sứt đầu mẻ trán, thì cũng luôn là đầu têu của những trò phá rối trong nhà, ngoại trừ xóm. Những anh bạn chiều nào thì cũng theo tôi ngụp lặn dưới sông; đứa như thế nào đứa nấy đen bóng như nhỏ dái cá. Bọn chúng khoái tôi bởi tôi luôn nghĩ ra hồ hết trò đùa mớ lạ và độc đáo nhất.

Bạn đang xem: Mình Muốn Bị Đánh Đòn Vào Mông Trần

Trường học tập của công ty chúng tôi nằm ở đầu làng. Đó là một khu đất rộng, cỏ gà, cỏ tranh, cỏ gấu… thi nhau mọc, tạo ra thành một tấm thảm êm ái. Phần đa tán bởi lăng, điệp xoàn trồng điểm xuyết bao phủ che nắng cho hai dãy nhà cấp tư lụp sụp, mái ngói ngả greed color xám của nước mưa, của rêu với dương xỉ. Những bàn và ghế đã ngả sang màu nâu bóng bởi mồ hôi, những bàn tay lê lết nghịch bẩn của học trò được xếp thành hai dãy ngay ngắn. Cô giáo chủ nhiệm của tớ tay mang mẫu cặp đen, mái tóc lâu năm buộc gọn gàng sau lưng. Cô êm ả dịu dàng nở nụ cười với tất cả lớp, điểm danh đa số em học sinh vắng mặt. Tôi vô cùng mếm mộ cô bởi cô vừa đẹp, vừa dịu dàng. Cô hiền hậu nhắc nhở gần như lỗi lầm của tôi. Bao gồm lần, tôi đậm chất ngầu và cá tính vấp xẻ chảy cả huyết chân, cô đã cầm máu và lai tôi về tại nhà bằng chiếc xe đạp điện mi pha của cô. Cô luôn là thần tượng trong mắt tôi.

Trái lại, tôi luôn ác cảm với thầy dạy dỗ toán. Thầy Thể tốt bé, tóc hói lưa thưa với lúc nào thì cũng khó đăm đăm. Tôi ít nhiều lần bị thầy vạc bắt đứng xó do những trò chơi trong giờ của thầy. Với tôi việc đứng xó khiến cho tôi bị mất mặt kinh khủng khiếp trước lũ các bạn lúc nào thì cũng nghe lời tôi. Bên cạnh đó thầy luôn để ý tới tôi bởi vì biết tôi là đứa đầu xỏ trong số những trò quậy phá. Những câu hỏi tôi giải câu trả lời sai, thầy thẳng tay mang lại điểm thấp cùng về nhà cố gắng nào tôi cũng bị cha mẹ mắng mỏ. Đối với đồng minh trẻ con, khi không làm giỏi việc gì, bị trách cứ thì thành ra ám ảnh. Mỗi giờ dạy toán của thầy đổi mới sự nặng trĩu nề đối với tôi.

Chiều chiều tan học, tôi hay thuộc lũ chúng ta leo lên gò khu đất cao cạnh làng để chơi chọi cỏ gà, hoặc đơn giản và dễ dàng là kê song dép lê dưới mông rồi trượt đất từ bên trên đỉnh gò xuống. Lần như thế nào tan học về, áo xống tôi cũng lấm lem, khi thì mất chiếc mũ nan đội đầu, lúc lại quên mất mất cặp sách. Hôm ấy, tôi và lũ các bạn đến chỗ gò đất thân thuộc thì đã gồm một bầy đàn trẻ ở làng bên đang chơi trên kia từ cơ hội nào. Bị chỉ chiếm mất chỗ quen thuộc vốn dĩ được tôi tự cho là của mình, tôi giận dữ lắm. Đôi teo một lúc, mặc kệ bọn trẻ kia to lớn cao hơn, tôi với mấy anh bạn lao vào bọn chúng mà quần thảo. Bụi đất đỏ cất cánh lên mù mịt. Mấy đứa con trẻ thở phì phò, hì hục, ra sức đè lên nhau. Đang trong “cơn” không đứa nào chịu nhường đứa như thế nào thì tôi thấy mặt tai tất cả tiếng quát quen thuộc. Tôi như tất cả phản xạ vô điều kiện cứng đờ người, vội vàng buông tay đứa đang quần nhau cùng với mình. Thằng nhóc kia chỉ chờ bao gồm thế dang tay thụi mang đến tôi một cú đau điếng. Mắt tôi về tối sầm, tiết cam tự mũi rã ra. Tiếng quát tháo càng đanh lại, bạn bè trẻ làng mặt không đứa như thế nào rủ đứa nào, cùng nhau ào chạy mất hút hút. Tôi ngẩng phương diện lên, thấy thầy Thể vẫn đứng đó, môi thầy mím chặt:

- Sao giờ này những em còn lang thang ở đây, rồi lại còn gây lộn tiến công nhau?

Thầy nhìn qua một lượt năm sáu đứa ở chơ vơ, nhàu nhĩ dưới đất. áo xống đứa nào thì cũng xác xơ, tơi tả. Thầy tiến lại phía tôi vẫn ôm mũi:

- các em đứng lên lấy cặp sách về nhà. Sáng mai tôi sẽ hội đàm với cô giáo nhà nhiệm của những em. Riêng biệt em Cường theo tôi về nhà.

Tôi lếch thếch đi theo thầy, nửa sợ, nửa không muốn nên cứ thay ý đi trầm lắng đằng sau. Thầy đi một đoạn xoay đầu lại thấy tôi tụt một quãng xa đằng sau, phải tiếp tục nhắc nhở tôi cất nhanh cách chân, ánh nhìn thầy nghiêm nghị. Cần sử dụng dằng mãi, cũng tới ngõ bên tôi. Mặc đến tôi không muốn, thầy điềm nhiên đi vào nhà, giao tôi mang đến bố. Ông vừa thân thiết mời thầy uống nước, vừa ném tầm nhìn chán ngán về phía tôi. Trong những lúc mẹ tôi trét thuốc cho chiếc mũi bầm dập của tôi, tôi vẫn rứa nghển cổ, dỏng tai nghe ngóng mẩu truyện của ba với thầy giáo ở phía ngoài. Tim tôi thót lại trong khi thấy thầy nói với bố tôi về việc học tập bê trễ, lười nhác của tôi; rồi tật đậm chất ngầu và cá tính phá phách sống lớp. Tôi nghe giọng tía tôi nghèn nghẹn che giấu nỗi bực tức so với tôi mà nhận thấy về một hình phạt đã lơ lửng treo bên trên đầu. Cùng quả thật, sau khi thầy giáo tách bước, tôi nạp năng lượng một trận đòn no nê. Tôi khóc lóc, nóng ức. Giá như thầy Thể ko xuất hiện, tôi vẫn cho đồng minh nhóc cơ một trận ghi nhớ đời, giá như thầy không xuất hiện thêm lúc đó, tôi đã không trở nên ăn cả một quả đấm vào mũi. Giá bán như thầy không lộ diện thì tôi đâu bị cha cho nạp năng lượng đòn như vậy này… trong tôi âm ỉ nuôi sự tức tối đối với thầy.

Sau dạo thầy vô tình đi ngang qua, bắt gặp vụ chiến tranh của tôi, tôi new biết sau tiếng lên lớp, thầy luôn luôn đi thăm vườn cây nạp năng lượng quả và ao cá nhưng mà thầy tăng gia làm việc cuối làng. Nhằm đúng hôm thầy bận họp giao ban các giáo viên vào trường, tôi và lũ chúng ta rồng rắn nhau mang đến vườn của thầy. Cả đồng minh như lũ khỉ trèo lên bẻ cành, hái quả, bứt lá, khiến cả vườn cửa cây xanh xuất sắc đang kỳ đến quả trở phải tơi tả. Cơ hội ra về, đứa nào đứa nấy ôm một bụng no nê, cặp sách cũng căng đầy đa số trái cam, ổi nặng trịch. Tôi hể hả với việc trả đũa thầy. Mọi sự việc cũng lập cập trôi vào sự vô tâm của trẻ con. Vào cuối tuần đó, tôi cũng chẳng mảy may nghĩ tới các việc mình đã làm. Đến vào đầu tuần sau, lớp tôi đột nhiên thay thầy dạy toán mới. Tôi ngơ ngác chưa chắc chắn chuyện gì thì cô giáo chủ nhiệm giải thích với cả lớp:

- đàn bà thầy Thể đang gầy nặng, yêu cầu chờ phẫu thuật. Thầy vẫn vắng phương diện trên lớp 1 thời gian, lớp chúng ta sẽ bao gồm thầy Thái dạy thay.

Lúc kia tôi new biết, thầy Thể góa vk đã lâu, thầy 1 mình nuôi cô phụ nữ nhỏ. Cảnh con kê trống nuôi con, đồng lương giáo viên hạn hẹp, đàn bà thầy lại mắc căn bệnh thận, thầy buộc phải chạy vạy tiền có tác dụng phẫu thuật mang lại con. “Thầy Thể ngoài việc nhận dạy tăng ca, thầy còn làm thêm nhiều việc ngoài ngành sư phạm, bao gồm cả tăng gia vườn cây ăn uống quả nhằm kiếm tiền chữa chạy cho con. Vậy nhưng vừa rồi, vườn cây của thầy tự dưng bị phá hỏng không còn cả…”. Nói tới đây cô giáo công ty nhiệm thở dài. Tôi bất chợt thấy tim mình đơ thót. Tôi lấm lét chú ý những đứa bạn đồng phạm. Tôi trái thực không cho là trò quậy phá của bản thân mình đến nông nỗi này. Tôi giận thầy, chỉ định và hướng dẫn trả đũa cho thầy hậm hực một phen, ai ngờ… cả ngày hôm đó, tôi ngồi thu lu một chỗ, khía cạnh mày tái mét, anh bạn nào rủ, tôi cũng nhất thiết không chơi như đều ngày. Về nhà, tôi cũng trở thành sự hối hận đeo bám. Cuối cùng, tôi quyết định lén mang lại nhà thầy. Tôi rón nhón nhén náu sau mặt hàng rào cúc tần, tủ đầy bụi tơ hồng trước bên thầy. Ngôi nhà nhỏ dại hơi hé tấm cửa sổ gỗ đánh xanh. Tôi như tên tội nhân mò mẫm trở về chỗ hiện trường khiến án để thám thính, dò la. Khẽ nhòm vào khung cửa ngõ sổ, tôi thấy một đứa nhỏ nhắn gái bé dại hơn tôi vài ba tuổi đã nằm bên trên giường, đôi môi nó bợt bạt, mớ tóc lòa xòa bít nửa mặt. Nó mở to hai con mắt tròn xoe nhìn tôi. Va vào ánh nhìn của nó, tôi cứng người như nhỏ chuột bị thôi miên. Rồi thầy Thể cách vào, tiến lại ngay gần giường đứa bé. Tôi tự dưng sực tỉnh, lao chạy ra cổng. Ống quần tôi mắc vào chiếc cổng tre có tác dụng tôi vấp ngã nhào. Tôi xoay đầu lại, thấy thầy đã đứng ở hành lang cửa số ngoái ra nhìn. Mang kệ dòng đau, tôi gặm đầu gặm cổ chạy thục mạng về nhà.

Hai tuần trôi qua, tôi nguôi ngoai dần dần những vấn đề đã trải qua – trẻ con không bao giờ nhớ được gì lâu - tuy rằng song lúc, tôi vẫn bỗng nghĩ về đứa nhỏ xíu gái với hai con mắt tròn to lớn ấy. Sáng sủa hôm đó, tôi vẫn sửa soạn sách vở, cây viết thước mang lại giờ toán kế tiếp, thì lớp trưởng hô đứng nghiêm xin chào giáo viên. Tôi đột nhiên như bị năng lượng điện giật khi bắt gặp thầy Thể bước vào lớp. Cả lớp reo hò trong khi thấy thầy đi dạy dỗ trở lại. Thầy mỉm cười kính chào cả lớp, nét phương diện thầy đầy vẻ mệt mỏi. Tôi ngồi xuống ghế nhưng thấy như hụt hơi, nhì đầu gối tôi bên cạnh đó hơi run. Xuyên suốt buổi học, tôi cúi gằm mặt, tránh góc nhìn thầy. Cảm giác xấu hổ, hối hận và nhận ra thầy biết hết phần lớn chuyện bao trùm lấy tôi. Đôi lúc, tôi lấm lét ngẩng mặt lên, vô tình va vào ánh nhìn thầy sau cặp kính, tôi vội vã cúi xuống giả vờ loay hoay viết lách. Chợt thầy gọi tôi lên giải việc vừa ra đề. Tôi lê những bước chân nặng nhọc như đeo đá lên cái bục giảng. Tôi nạm viên phấn, cứ úp khía cạnh vào dòng bảng đên mang lại chục phút cơ mà không nặn ra được gì. Thông thường tôi vẫn dốt môn này, đến giờ trung khu trí tôi đã cất cánh đến tận phương nào, tôi lại càng như nhỏ mèo hen bị vướng vào dây rối tung rối mù.

- Sao rồi Cường? Em có giải được không?

Tôi run run quay lại, chỉ háo nước mếu máo. Ánh đôi mắt thầy chú ý thẳng vào tôi như chiếu tướng:

- Dạ không, thưa thầy.

- Mời em về chỗ. – Thầy bình tâm đẩy gọng kính phát lên bảng.

Sau khi về chỗ, tôi như bập bồng trôi trên mây. Cả tiết học với tôi lâu năm như cả vắt kỷ. Đến thời gian tiếng trống vang lên bên phía ban giám hiệu, tôi new bừng tỉnh. Tôi vội vàng vã thu xếp sách cây bút trên bàn, định bụng chuồn nhanh thoát khỏi lớp thì thầy gọi:

- Em Cường, làm việc lại thầy gặp.

Xem thêm:

Tôi thở hổn hển:

- Vâng thưa thầy.

Khi cả lớp trở phải vắng tanh, chỉ từ tôi cùng với thầy, thầy bắt đầu gọi tôi đến gần:

- Em biết bởi sao thầy call em sống lại không?

- Dạ không ạ. – Tôi cố ý trốn tránh mặc dù trong bụng tôi thầm nghĩ nhất quyết thầy mong muốn hỏi tội tôi.

- bài bác tập vừa rồi, thầy đang giải, giờ đồng hồ thầy mong muốn em có tác dụng lại, nếu có ở đâu chưa hiểu, thầy đang hướng dẫn. Thầy thấy cả giờ đồng hồ vừa rồi, em không hề chăm sóc vào bài bác giảng của thầy.

Tôi thở phào. Vậy là ko phải. Có thể tất cả chỉ nên tôi tất cả tật lag mình. Rất có thể thầy chần chờ gì chuyện tôi liên quan đến sân vườn cây của thầy. Tôi lại cầm cố viên phấn thầy đưa, đứng đực mặt trên bảng. Dịp nãy quả thật thầy đã dạy lại khôn xiết kỹ đối với tất cả lớp, nhưng tôi nào tất cả nghe được gì. Chổ chính giữa trí tôi vẫn lơ lửng trên tận ngọn cây. Thầy lại từ tốn giảng lại lần nữa, tinh tế và ân cần. Tiếng phút đó, tôi không thấy sợ, chỉ thấy yêu mến thầy, thấy hối hận lỗi vô cùng. Tôi giảm ngang bài xích giảng của thầy:

- Thưa thầy, em xin lỗi.

Thầy xong lại, ánh nắng chiếc vào cặp kính thầy đậy lóa làm cho tôi không thể nhìn được rõ đôi đôi mắt thầy:

- gồm chuyện gì hả em?

- vườn cây của thầy… Là… là em ạ. Thưa thầy, em xin lỗi. Là em đã phá vườn cửa của thầy - Tôi ấp úng, cả nửa ngày trời bắt đầu nặn ra được một câu cà lắp.

Thầy mỉm cười:

- Thầy biết.

Tôi sững sờ ngẩng lên chú ý thầy:

- dịp vào vườn, nhìn mẫu mũ cùng tập vở của em vứt rơi ngơi nghỉ đó, thầy đã biết rồi.

Tôi cúi gằm phương diện di di song dép nhựa dưới nền gạch. Tôi thừa xấu hổ, ngần ngừ nói sao, cũng không dám nhìn vào đôi mắt thầy. Thầy khẽ cười. Tôi thấy tiếng cười của thầy vơi nhàng mặt tai.

- lúc em lén mang đến nhà thầy, thầy vẫn biết em ân hận hận rồi. Thầy không trách em. Ai cũng có lỗi lầm của bản thân em ạ. Chỉ việc nhờ đó mà ta lớn lên, mạnh bạo lên. Thầy biết còn nếu không giải tỏa được khúc mắc trong tim em, em sẽ không thể chú tâm vào học được.

Quả thực, sau ngày hôm đó, tôi luôn nỗ lực học giỏi môn của thầy nhằm cố ghi điểm trong đôi mắt thầy. Tôi muốn xác định với thầy tôi là đứa trẻ lý tưởng như thầy nói. Ít lâu sau, tôi đã cầm đầu lớp về môn toán. Tôi luôn xung phong giải những việc khó thầy chuyển ra. Thầy chú ý tôi hài lòng. Tôi muốn sửa chữa những lầm lỗi mình tạo ra. Hầu như lúc ấy, tôi cảm xúc vô cùng tự hào với sung sướng.

Ít thọ sau, tôi theo bố mẹ chuyển bên theo lệnh điều chuyển công tác làm việc của ba tôi. Tôi vẫn chính là học sinh giỏi toán số một vị trí ngôi ngôi trường tôi đưa đến. Hơn nhì mươi năm trôi qua, tôi đã giỏi nghiệp ngôi trường đại học danh giá, trở thành kiến trúc sư, có bà xã và đứa nam nhi thông minh, đậm chất cá tính như tía nó ngày nào. Hơn nhị mươi năm qua, bao gồm lần tôi trở trở về viếng thăm quê, tìm về nhà thầy, nơi ở vẫn vậy, tuy vậy đã đổi khác chủ. Nghe nói thầy tôi đã chuyển nhà không nhiều lâu. đàn bà thầy đã mang chồng, ao ước đón cha về tĩnh dưỡng tuổi già. Tôi quay cách mà trong tâm địa bâng khuâng. Tôi cũng không hiểu nhiều ngày ấy thầy đang xoay sở ra sao để lo mang lại con. Mọi nhọc nhằn, hầu như nếp nhăn in hằn trên gương mặt thầy chỉ ra rõ rệt như vẫn tồn tại trước mắt tôi. Bỗng nhiên thấy thương thầy vô cùng. Giờ đồng hồ đây, muốn chạm chán lại thầy cũng khó. Phải, thầy tôi đã không còn trẻ nữa, ngôi trường tôi học tập đã thay đổi quá nhiều, đều dãy bên cấp tứ thay bằng tòa nhà cha tầng khang trang, cỏ ngớ ngẩn không còn, thế đó là nền gạch ốp phẳng lỳ, trơn bóng. Đến tôi đã và đang gần 40, đôi khi bới tóc đã tất cả vài tua bạc. Suy nghĩ đến thời gian như láng mây chạy qua thềm. Nhớ mang đến thầy, lòng tôi ngậm ngùi, nghe như ai đó khẽ gọi mặt tai nhì tiếng: “Thầy ơi…!”